<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<!DOCTYPE charter SYSTEM "lesson.dtd">
<?xml-stylesheet type="text/xsl" href="lesson.xsl"?>
<lesson
	note="Quyển 16"
	prev="DVST_15.xml"
	next="DVST_17.xml"
	title="Trịnh Cương"
	subtitle="(1709) đến Nguyễn Phúc Thuần (1765-1777)"
>
<epoch name="TRỊNH CƯƠNG (1709- 1729)">
<verse>Năm Kỷ Sửu (1709) theo vâng lệnh chúa
Lấy Trịnh Cương,chắt của Khang vương
Lên ngôi nối dõi tông đường
Nắm quyền phủ chúa đảm đương việc triều 

Phép thuế theo Tô Dung Điện học
Luật thuế này Trung quốc đem sang
Ngõ hầu hạn chế thuế quan
Hiện không thích hợp mà đang được dùng 

Ở Đàng Trong chúa sai đo đạc (1711)
Diện tích vùng bãi cát Trường Sa
Đồng Hồ Bố Chính đặt ra
Dùng đo viễn độ khoảng xa lộ trình 

Xuống lệnh truyền quan viên nội phủ (1711)
Phải du hành đến đó mà xem
Đắp đường tu sửa lẫm kinh
Ngăn ngừa lụt lội dân sinh thế nào 

Ba năm sau,tháng hai Giáp Ngọ (1714)
Vua Nặc Yên xứ nọ Đàng Trong
Xin quân cứu viện vì không
Đủ phương chống trả rất mong cứu nàn 

Thợ khắc làng Liễu Chàng dâng sách
Dâng cho chúa kiệt tác bấy giờ
Một của Tuệ Tỉnh thiền sư
Viết về y lý dùng cho các thầy 

Ông là người Nghĩa Lưu Dạ Cẩm
Được nhà sư ở Cẩm Sơn nuôi
Thi Đình , Hoàng Giáp đổ ngay
Về sau đi sứ bị người giữ luôn 

Chúa Trịnh Cương thu hồi ván sách (1718)
Sợ kẻ thù reo rắc nội dung
Chống người phủ chúa và cùng
Tham quan ô lại bên trong chính quyền 

Chúa lại truyền chuyển ba phiên cố
Rút hết quyền sáu bộ bên cung
Để vua hư vị ngồi không
Quyền thì phủ chúa gom chung hết rồi 

Đổi niên hiệu là đời Thái Bảo (1720)
Đánh thuế đồng,thuế muối,bán buôn
Công ty Đông Ấn tạm ngưng
Triệu hồi toàn bộ khỏi vùng Nghệ An 

Chúa Trịnh Cương đề ra nguyên tắc
Thì chi thu đảo ngược kịp thời
Định ra lễ phục hẳn hoi
Hủy ngay điều luật chặt tay bấy giờ (1721)  

Chiếu truyền cho kiểm tra dân số (1723)
Những di dân các hộ ven sông
Ba năm kiểm lại cho xong
Quỹ riêng trường học ruộng công để dành 

Truyền nộp nhanh bản đồ thủy lợi (1725)
Của mỗi vùng để đợi chỉnh tu
Khơi thông , dẫn thủy , đào hồ
Vét sông tắt nghẽn , đắp bờ lên cao 

Để chặn đứng cường hào ác bá
Vạch trần ra bè lũ tham ô
Vua cho yết bảng bây giờ
Ơ nơi công cộng để cho dân bàn </verse>
</epoch>
<epoch name="LÊ DUY PHƯỜNG HOÀNG ĐẾ (1729- 1732)">
<verse>Phủ chúa Trịnh muốn thay ngôi đế
Bảo quần thần bàn ép Dụ Tông
Nhường ngôi lui ở trong cung
Duy Phường lên thế để cùng Trịnh Cương 

Ơ miền Nam Nguyễn vương mở rộng (1697)
Bình Thuận miền đất trống phía Tây
Phan Rang, Phan Rí thu ngay
Lại thêm Đông Phố lựa ngày phân ra 

Phủ Gia Định :Hòa Đa, An Phúc
Xứ Đồng Nai đóng cột chia vùng
Tân Bình lấy xứ Sài Gòn
Dựng dinh Phiên Trấn coi chung vùng này 

Năm At Tỵ (1725) chẳng may tạ thế
Nguyễn Phúc Chu được kể lắm con
Cháu chắt nội ngoại đích tôn
Con hơn trăm rưởi , vợ hơn chục bà

NGUYỄN PHÚC CHÚ (1725-1738) 

Nguyễn phúc Chú con bà vợ cả
Lên ngôi vương lúc đã ba mươi
Đặt ra quan hệ nước ngoài
Tổ chức thi cử nhân tài lựa ra 

Đặt ra khoa dành cho môn toán
Ở Đàng Ngoài có khoảng trăm ba
Lại cho thi tuyển chuyên khoa
Chọn người giỏi võ lập ra môn này 

Cấm ngoại quốc đào khai kim loại
Khu mỏ đồng khai thác của ta
Báo cho vua nước Trung Hoa
Phải đem trả lại gọi muốn mà kết thân </verse>
</epoch>
<epoch name="TRỊNH GIANG (1729- 1740)">
<verse>Năm Kỷ Dậu (1729) Trịnh Cương tạ thế
Lấy Trịnh Giang lên kế ngôi vương
Một người tư cách tầm thường
Khó lòng trị nước cầm cương giữ gìn</verse>
</epoch>
<epoch name="LÊ THUẦN TÔNG HOÀNG ĐẾ (1732- 1735)">
<verse>Khi Trịnh Giang cầm quyền phủ chúa
Đưa Duy Tường lên kế ngôi vua
Thuần Tông đế hiệu bấy giờ
Long Đức niên kỷ kể từ hôm nay 

Trịnh Giang người ưa điều quái dị
Lại là người rất dễ gièm pha
Tính tình nhiễm thói ba hoa
Áo quần diêm dúa xa hoa vào mình 

Cũng viết câu, phê bình văn sách 
Cũng xây chùa, cung thất xa hoa
An chơi nhiều thói trăng hoa
Cưởng dâm cung nữ của cha chẳng chừa</verse>
</epoch>
<epoch name="LÊ Ý TÔNG HOÀNG ĐẾ (1753- 1740)">
<verse>Thế ngai vua, đưa ngay Duy Thận
Giử ngôi cao cán đáng việc triều
Ý Tông vâng lệnh nghe theo
Là con cháu ngoại được yêu bấy giờ 

Thù, giết vua , làm điều quái đản
Sét đánh cho, sau loạn tâm thần
Triều đình quyết định năm Thân (1740) 
Trịnh Doanh được chọn thế chân cầm quyền 

Ở đàng ngoài nhiều miền thay đổi
Tân Mĩ vùng Đông Phố đất ta
Từ Châu Định Viễn lập ra (1732)
Long Hồ Dinh trấn hiện là Cửu Long 

Ở Đàng Trong quốc vương Chân Lạp
Cất quân vào đàn áp Hòa Đa
Vĩnh Phúc chúa phái đem ra
Quân binh đánh chúng, đuổi xa khỏi thành 

Ở Đàng Ngoài tiến hành soạn quyển
Sách "Quốc triều hội điển" vừa xong (1731) 
Tức Uông tạo sĩ bách cung
Làm pho binh pháp để dùng trong quân 

Sai nha quan tìm mua sách cũ (1731)
Sửa lại kho Tích Cổ Tàng Thơ
Ngũ Kinh in mới dâng vua
Tứ Thư Chư Sử dạy cho học trò (1734)  

Lại y theo đồng hồ ngoại quốc (1733)
Nguyễn Văn Tư bắt chước làm ra
Tự cung trong nước để mà
Đặt nơi dinh trấn dân ta coi giờ 

Chúa Nguyễn cho con trai Mạc Cửu (1736)  
Làm Đô Đốc trấn giữ Hà Tiên 
Một tay nổi tiếng chiêu hiền 
Lập Chiêu Anh Các giao duyên tao đàn 

Trịnh Giang bệnh :tâm thần phân liệt 
Làm dân lành bao xiết khổ đau 
Nhiều nơi lắm kẻ cầm đầu 
Dấy lên nổi loạn chia nhau cát quyền </verse>
</epoch>
<epoch name="TRỊNH DOANH (1740- 1767)">
<verse>Chúa Trịnh Giang trao quyền nhiếp chính 
Cho Trịnh Doanh quyết định mọi điều 
Đầu tiên từ bọn quan liêu 
Giết ngay Công Phụ và nhiều kẻ gian 

Truyền quan quân lên đường dẹp loạn 
Tuyển ưu binh lực lưỡng dễ dùng 
Trưng thu đến cả hồng chung 
Để đúc binh khí kiếm cung tàu thuyền (1740)</verse>
</epoch>
<epoch name="LÊ HIỄN TÔNG HOÀNG ĐẾ (1740- 1786)">
<verse>Lê Duy Niên được nhường ngôi đế 
Vì Trịnh Doanh muốn thế Ý Tông 
Vời ngay thái tử đông cung 
Trở về nhận lảnh trung hưng mối giềng 

Dân Đàng Ngoài triền miên thiếu đói (1730,1735,1740)  
Ruộng bỏ hoang đồng cỏ xác xơ 
Thiên tai, dịch bệnh bấy giờ 
Nhiều năm hạn lụt mất trơ mùa màng 

Số giáo dân bao gồm cả nước (1737)  
Đến bây giờ kiểm được xong xuôi 
Hai trăm năm chục ngàn người 
Nhà thờ giáo sứ nhiều nơi cát quyền 

Cả hai miền đều cho cấm đạo (1737)  
Sợ gây mầm khuynh đảo trong dân 
Truyền cho giáo sĩ ngoại nhân 
Phải ra khỏi nước không cần lệnh vua 

Nhà sư tên Dương Hưng khởi nghĩa 
Ở Tam Đảo và giữ một vùng 
Lại thêm tù trưởng Quách Công 
Chiếm vùng Lạc Thổ vẫy vùng một phương 

Người nhà Lê thân vương tôn thất 
Họp lại cùng Duy Mật hưng binh (1738)  
Mong làm đảo ngược tình hình 
Tấn công đốt phá kinh thành tan hoang 

Mưu bị lộ tìm đường chốn thoát 
Vì nghĩa binh khinh thất coi thường 
Nên nhiều người đã chết oan 
Bị quân họ Trịnh dẹp tan tức thì 

Lê Duy Mật chạy về Thanh Hóa (1740)  
Cùng nông dân đã hóa vùng này 
Thành nơi dựng trại , tuyển nguời 
Dân binh gia nhập mỗi ngày một đông 

Khi tiến công khi vây Phúc Lộc 
Vượt sông Đà đánh thốc sông Thao 
Lôi Dương ngấp nghé tiến vào 
Ngọc Lâu còn dấu chiến hào thân vương 

Thành Trình Quan ba mươi năm ấy 
Nét oai hùng còn thấy về sau 
Bị quân phản bội bắc cầu 
Ong đành tự vẫn tránh vào tay quân (1770)  

Ơ Đàng Ngoài nhân dân chống lại 
Bọn kiêu binh và lũ tham tàn (1741)  
Công Chất cát cứ Sơn Nam (1739)  
Tuyển, Cừ, Trác, Oánh chiếm đàng Hải Dương (1741)  

Ơ Bắc Phương dư đồ nhà Mạc (1744)  
Chiếm Cao Bằng, Hưng Hóa, Tuyên, Quang 
Ngân Gia lại có Đình Dung (1740)  
Tế Bồng thủ lĩnh chiếm vùng Sơn Tây 

Nguyễn Hữu Cầu cho xây dinh trại (1742)  
Kiểm soát miền duyên hải Đồ Sơn 
Ngũ Phúc tướng Trịnh bị dồn (1744)  
Bị quân vây hãm cuống cuồng lo âu 

Nguyễn Danh Phương cầm đầu lực lượng (1744)  
Mười vạn quân cả tướng và binh 
Lấy vùng Thanh Lãng xây thành 
Cuối cùng bị bắt tử hình nơi đây 

Nguyễn Phúc Chu trên ngai phủ chúa 
Ơ Đàng Trong hơn được mười năm 
Giữa năm Mậu Ngo (1738) thì băng 
Khoát lên nối nghiệp đăng quan lúc này</verse>
</epoch>
<epoch name="NGUYỄN PHÚC KHOÁT (1738- 1756)">
<verse>Nguyễn Phúc Khoát xuống ngay chiếu chỉ 
Lập lễ đài ở Huế đăng quang 
Sai người đúc ấn Quốc Vương 
Đặt ra triều phục , kỷ cương khi chầu 

Xây kinh đô, điền đài, cung điện 
Gác Dao Trì nội viện Triều Dương 
Thuyền rồng đậu ở sông Hương 
Cái quan đắp rộng dể dàng cho dân 

Ơ trấn Biên có quân tạo phản (1747)  
Chúa Nguyễn sai dẹp loạn thật nhanh 
Được tin giặc cỏ Long Xuyên 
Vua sai cai đội đem thuyền đi ngay 

Lại xuống chiếu chọn ngày đúc súng (1747)  
Làm thêm tiền kẽm cứng lưu thông 
Cộng chung với cả tiền đồng 
Định ra luật lệ tiêu dùng dễ phân 

Năm Giáp Tuất (1754) đem quân tiến đánh 
Đuổi Chân lạp đến tận Nam Vang 
Nặc Nguyên dâng biểu đầu hàng (1755)  
Từ nay thần phục xin làm phiên vương 

Dưới thời này văn chương kiệt xuất 
Nhiều thi thơ trước thuật tài tình 
Nguyễn Kiều một thuở lưu danh 
Sử Hoa Tùng Vịnh để dành người xem 

Chinh phụ ngâm chuyện tình cay đắng 
Bảng hán văn của Đặng Trần Côn 
Bà Đoàn diễn lại thơ Nôm 
Văn chương man mác nỗi buồn phu thê 

Là tác phẩm thiên về nghệ thuật 
Một áng thơ tuyệt tác bấy giờ 
Nghe qua não nuột tựa hồ 
Xót xa vạn dặm mờ mờ đau thương </verse>
</epoch>
<epoch name="TRỊNH SÂM (1767- 1782)">
<verse>Ở Đàng Ngoài Trịnh Sâm nguyên soái 
Được tiến phong lên nối ngôi vương 
Đổi ngay triều nội kỷ cương 
Không theo pháp cũ triều đường khi xưa 

Chúa Trịnh Sâm thay vua quyết đoán 
Đã một lần làm tướng xuất quân 
Đã từng chiếm lấy Phú Xuân 
Đuổi quân chúa Nguyễn Phúc Thuần vào Nam 

Lê Quí Đôn một người tài lực (1752)  
Để lại đời Tiểu Lục Kiến văn 
Lê Triều Thông Sử trăm trang 
Một nhà bác học thuộc hàng quán quân 

Đất Hải Dương có Lê Hữu Trác (1724)  
Là một người uyên bác y khoa 
Y Tông Tâm Lĩnh viết ra 
Vệ sinh yêu quyết thật là ích dân 

Làng Đan Loan có Phạm Đình Hổ (1768)  
Chuyên tâm vào nghiên cứu điễn văn 
Vũ Trung tùy bút, Tang Thương 
An Nam Chí Lược trăm trang để đời 

Từ Tân Dậu (1741) kéo dài cho tới 
Năm Đinh Hợi (1767) cả ở hai miền 
Có nhiều sự kiện khó quên 
Khoát mất, Thuần thế, Trịnh Sâm đang ngoài </verse>
</epoch>
<epoch name="NGUYỄN PHÚC THUẦN (1765- 1777)">
<verse>Nguyễn Phúc Thuần nối ngôi nghiệp chúa 
Trương Phúc Loan lấn cả quyền hành 
Trong triều có Nguyễn Cư Trinh 
Cũng không ngăn được tình hình rối ren 

Trương Phúc Loan lấy quyền Quốc Phó (1765)  
Xem triều đình chẳng có một ai 
Chuyên quyền lại giết người ngay 
Tóm thâu công việc trong ngoài vào tay 

Ơ Đàng Ngoài Trịnh doanh bố cáo (1754)  
Cấm người Au truyền đạo Gia Tô (1746)  
Cấm người Trung Quốc bấy giờ 
Lim, Trắc gỗ quý không cho đem về 

Ơ hai miền dân quê ly tán 
Bởi mất mùa, lụt hạn triền miên 
Gian manh làm giả bạc tiền 
Khiến cho mất giá dân thêm đói nghèo 

Biển Hà Tiên có nhiều hải sản 
Lắm ghe thuyền lai vãn mưu sinh 
Ngư dân ngoại quốc cố tình 
Đánh bắt tôm cá nước mình mang đi 

Việc trấn thủ lắm khi quá yếu (1758)  
Muốn tuần tra lại thiếu chiến thuyền 
Cuối năm bảy mốt vua Xiêm (1771)  
Cất quân đánh chiếm Hà Tiên mấy ngày 

Mạc Thiên Tứ sai người dụ địch 
Tống Phước Hiệp đột kích sau lưng 
Dồn quân giặc cướp tới cùng 
Vượt qua biên giới tấn công mới về 

Vua Xiêm bèn gửi ngay sứ giả 
Sang cầu hòa vì đã bộigiao 
Hứa rằng nay trở về sau 
Có gì xích mích cùng nhau nghị bàn 

Vùng Hội An thuyền buôn tấp nập 
Tàu nước Anh, Pháp, Nhật, Java 
Thuế quan thâu vốn được là 
Ba mươi ngàn lẻ tiền đà nhập kho 

Tiền thu vô Phúc Loan chiếm đoạt 
Thuế mười phần chỉ được một hai 
Chuyên quyền Loan lại tác oai 
Nhân dân đói khổ không ai không thù 

Đồng bỏ hoang , ruộng khô cỏ cháy 
Có nhiều làng chẳng thấy luỹ tre 
Nhân dân đói khổ não nề 
Nhiễu nhương trộm cướp lắm bề tang thương 

Trước bối cảnh thê lương đổ nát 
Đất Tây Sơn Nguyễn Nhạc hưng binh 
Nêu cao danh nghĩa của mình 
Loạn thần phải diệt, dành quyền về dân 

Vào tháng tám nghĩa quân chiếm cứ (1773)  
Ở Quy Nhơn , tuần phủ Đắc Tuyên 
Vội vàng tháo chạy xuống thuyền 
Dong buồm trốn thẳng ra miền Hóa Châu 

Binh Tây Sơn thọc sâu vào chiếm (1773)  
Đánh mạnh vào cứ điểm Bình Khang 
Rồi cho áp sát phía Nam 
Lấy vùng Bình Thuận như tằm ăn dâu 

Quân chúa Nguyễn hai đầu bị ép (1774)  
Bị cắt đường khó tiếp tế nhau 
Lại thêm lính tráng ốm đau 
Phúc Thuần ra lệnh rút vào Trấn Biên (1775)  

Thấy Đàng Trong khắp miền nộichiến 
Chúa Trịnh Sâm hạ lệnh động binh (1774)  
Hành quân Chúa tự thân chinh 
Giương cờ Nam tiến nắm quyền chỉ huy 

Hoàng Ngũ Phúc sai đi tiền trạm 
Vượt sông Gianh vây hãm Phú Xuân 
Vợ con gia quyến Phúc Thuần 
Dắt dìu bồng bế tránh quân Đàng Ngoài 

Thành Phú Xuân lọt tay Chúa Trịnh 
Nguyễn Phúc Thuần chạy lánh vào Nam 
Để con trấn ở Quảng Nam 
Bị Tây Sơn đuổi bắt làm con tin 

Phe Tây Sơn dưới quyền Nguyễn Nhạc (1775)  
Cùng Lập Đình ngầm ước với nhau 
Cẩm Sơn buộc Trịnh đối đầu 
Giao tranh mấy trận tiến vào Phú Xuân 

Đổi sách lược với quân Lê -Trịnh 
Tạm nghị hòa để tránh giao tranh 
Tây Sơn đoán trước tình hình 
Đương đầu Trịnh –Nguyễn khó giành phần hơn (1775)  

Trịnh phong Nhạc: Tây Sơn hiệu trưởng 
Trấn giữ vùng đất Quảng trở vô 
Lữ-Huệ, Nhạc lại giao cho (1775)  
Coi quân giữ đất kể từ Phú Yên 

Nguyễn Khoa Kiên bị Huệ bắt sống 
Sự kiện này rúng động ba quân 
Đại binh chúa Nguyễn lần lần 
Nếm mùi thất bại rút dần vào Nam 

Ở Quảng Nam xẩy ra dịch bệnh (1775)  
Phía Trịnh quân binh lính chết nhiều 
Ngũ Phúc không dám đánh liều 
Rút lui ra khỏi chân đèo Hải Vân 

Tôn Thất Xuân mộ quân chiếm lại (1775)  
Vùng đất mà Trịnh phải buông tay 
Quân Xuân giữ được mấy ngày 
Bị binh Nguyễn Nhạc đuổi ngay khỏi thành 

Năm Bính thân (1776) Tây Sơn thừa thắng 
Chiếm Long Hồ, đánh thẳng Trấn Biên 
Lấy Sài Gòn, rồi lại đem 
Quân vào Gia Định trăm thuyền trịch thu 

Quân Tây Sơn dưới cờ Nguyễn Lữ 
Vỗ yên dân , cắt cử nha quan 
Thu gom khí giới kho tàng 
Kiểm kê tài sản sai mang đem về 

Triều đình Lê-Trịnh dần suy yếu 
Gặp thiên tai lại thiếu tài nguyên 
Mặc cho Nguyễn Nhạc lấn quyền 
Tóm thâu lãnh thổ nguyên miền Đàng Trong</verse>
</epoch>
</lesson>
