<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<!DOCTYPE charter SYSTEM "lesson.dtd">
<?xml-stylesheet type="text/xsl" href="lesson.xsl"?>
<lesson
	note="Quyển 17"
	prev="DVST_16.xml"
	next="DVST_18.xml"
	title="Trung Ương Hoàng Đế"
	subtitle="(1778 – 1793)"
>
<preface>
<verse>Năm Đinh Dậu (1777) chiếm xong Gia Định 
Nguyễn Huệ liền tiến đánh Vĩnh Long 
Long Xuyên cứ điểm cuối cùng 
Của quân chúa Nguyễn lọt vòng bao vây 

Nguyễn Phúc Dương tới nơi Ba Vược 
Bị Nguyễn Huệ bắt được giết đi 
Đàng Trong đến lúc suy vi 
Phúc Thuần biết được khó bề thoát thân 

Nguyễn Phúc Ánh đem quân trốn thoát 
Từ Thổ Châu vào đất An Giang 
Hội quân sửa soạn binh lương 
Long Hồ tái chiếm, Lật Giang đợi thời </verse>
</preface>
<epoch name="TRUNG ƯƠNG HOÀNG ĐẾ (1778 - 1793)">
<verse>Năm Mậu Tuất (1778) lên ngôi hoàng đế 
Nguyễn Nhạc cho Nguyễn Huệ coi quân 
Phong làm Long Nhượng tướng quân 
Còn riêng Nguyễn Lữ giang sơn một vùng 

Ở Đàng Trong tình hình đổi khác 
Kể từ ngày Nguyễn Nhạc xưng vương 
Đổi tên thành cũ Đồ Bàn 
Thành tên Hoàng Đế dùng làm kinh sư (1778)  

Chữ Thái Đức dùng làm niên hiệu 
Kể từ nay chấp chiếu tân vương 
Cơ đồ một cõi phương nam 
Đàng Trong tạm ổn , mùa màng bội thu 

Ở miền Bắc nắng khô hạn hán 
Tỉnh Nghệ An mất trắng mùa màng 
Trộm cướp nhiều ở Sơn Nam 
Thổ tù Văn Đổng lấy luôn mỏ đồng 

Nơi nội cung ở trong phủ chúa 
Đặng Thị Huệ trông quá thướt tha 
Nghiêng thành sóng mắt đưa qua 
Trịnh Sâm say đắm kết là tri âm 

Đặng Thị Huệ quê làng Phù Đổng 
Tỉnh Bắc Ninh thuộc trấn Đông Anh 
Trước là tỳ nữ trong dinh 
Về sau được chúa phong thành Tuyên phi 

Kể từ khi hạ sinh Trịnh Cán 
Đặng Thị Huệ lại muốn cướp ngôi 
Cho con vừa mới chào đời 
Âm mưu soán đoạt tìm người giúp tay 

Tìm được ngay quận công Đình Bảo 
Cấu kết nhau sàm tấu Trịnh Tông 
Là người bất hiếu bất trung 
Khiến cho chúa Trịnh bằng lòng phế đi</verse>
</epoch>
<epoch name="TRỊNH CÁN (1782)">
<verse>Cán lên ngôi trị vì một tháng 
Ở kinh thành nổi loạn Kiêu binh 
Các quân Tam phủ hợp thành 
Một bè ác đảng tung hoành khắp nơi</verse>
</epoch>
<epoch name="TRỊNH TÔNG (1782-1786)">
<verse>Đám Kiêu binh phế ngay Trịnh Cán (1782)  
Giết Đình Bảo và giáng Huệ Phi 
Trịnh Tông lại được rước về 
Nối ngôi vương phủ trị vì triều quan 

Loạn kiêu binh ngày càng trầm trọng 
Chúng tung hoành cướp bóc trong dân 
Phá tan phép nước kỷ cương 
Nhân tâm oán hận kêu than bọn này 

Nguyễn Phúc Ánh lên ngôi năm Tý (1780)  
Đúc ấn vương ngọc tỷ để truyền 
Niên hiệu cũ vẫn giữ nguyên 
Lấy theo chính sách nguyên niên Lê triều 

Năm Tân Sửu (1781) nguyên tiêu vừa hết 
Nguyễn Ánh thề quyết diệt Tây Sơn 
Tám mươi thuyền , ba vạn quân 
Lên đường ra tới Nha Trang phục thù 

Quân chúa Nguyễn mới vừa vào đến 
Bị Tây Sơn chặn đánh ngay liền 
Bộ binh và lẫn chiến thuyền 
Lọt vào thế trận phải đành rút quân 

Qua năm sau Tây Sơn trả lễ (1782)  
Mấy trăm thuyền vượt bể vào Nam 
Cần Giờ thuyền chiến xếp hàng 
Đưới quyền Nguyễn Huệ dọn đường thọc sâu 

Quân Nguyễn Ánh lúc đầu chống trả 
Sức yếu dần xa giá rút lui 
Gọi quân Hà Nghĩa tới nơi 
Phục kích chặn đánh diệt ngay cánh này 

Huệ trong tay mấy trăm thuyền chiến (1782)  
Tiến vào trong cửa biển Cần Giờ 
Thủy binh Chúa Nguyễn thua to 
Vội vàng bôn tẩu vượt bờ ra khơi 

Anh bôn tẩu ra ngoài Phú Quốc 
Thế Nguyễn triều phút chốc lâm nguy 
Vua cho hoàng tử ra đi (1783)  
Qua Tây cầu viện bởi vì thế cô 

Từ Côn Lôn chạy vô Cổ Cốt 
Rồi Thổ Châu hoảng hốt qua Xiêm 
Nhiều khi đói khát trên thuyền 
Nguyễn vương vẫn cứ giữ nguyên ý mình 

Được vua Xiêm vị tình giúp đở 
Ba trăm thuyền và với tinh binh 
Kéo về Gia Định tung hoành 
Bị quân Nguyễn Huệ vây quanh chận đường 

Ơ Rạch Gầm, Huệ sai mai phục 
Đưa người vào Xoài Mút ém quân 
Chiêu Sương cùng với Chiêu Tăng 
Trúng đòn phục kích chết gần hết quân 

Nguyễn Ánh sang đất Xiêm nhờ cậy 
Còn Tây Sơn quay lại Quy Nhơn 
Bốn lần vào đánh Sài Côn 
Bốn lần đại thắng bốn lần vinh quang 

Ơ Đàng Ngoài hoang tàn đổ nát 
Nạn kiêu binh lấn át vua Lê 
"Phù Lê diệt Trịnh" liệu bề 
Nhạc sai Nguyễn Huệ diệt đi lũ này 

Nguyễn Huệ được phong ngay Tiết Chế (1786)  
Thống lĩnh quân toàn thể lên đường 
Vượt đèo đánh thẳng Phú Xuân 
Ngô Cầu nhanh chóng đầu hàng Tây Sơn 

Thu được hơn trăm muôn hộc thóc 
Tiến quân nhanh đánh thốc Vị Hoàng 
Thẳng đường tiến đến Thăng Long 
Trịnh Tông tháo chạy cuối cùng sa chân 

Nhà Trịnh gần hai trăm năm rưởi (1545- 1786)  
Bị Tây Sơn xóa sổ từ đây 
Nước nhà thống nhất trong tay 
Thăng Long, Gia Định ngày nay một lòng 

Lê Hiễn Tông sau cơn binh biến 
Điện Kính Thiên diện kiến tướng quân 
Để cho yên phận thần dân 
Vua bèn hứa gả Ngọc Hân cho người 

Thư gửi về báo hồi chiến thắng 
Lấy Bắc Hà chiếm đặng kinh đô 
Nghe tin Nguyễn Nhạc rất lo 
Năm trăm binh sĩ vội cho lên đường 

Nhạc sợ Huệ một phương lừng lẫy 
Rồng gặp mây vùng vẫy khó thêm 
Huệ thừa biết rõ tim đen 
Vội thân ra đón dâng lên tờ trình 

Bắc Bình Vương dành riêng Nguyễn Huệ 
Đông Định Vương ở phía Trấn Biên 
Giao cho Nguyễn Lữ cầm quyền 
Trung Ương Hoàng Đế ở thành Qui Nhơn 

Nhạc và Huệ cùng bàn kế hoạch 
Đất Bắc Hà vẫn để vua Lê 
Kiễm tra sắp xếp mọi bề 
Sai quan chỉnh đốn trước khi trở về 

Nguyễn Huệ nghe gian hùng Hữu Chỉnh 
Là một nguời có tiếng điêu ngoa 
Khi về ông chẳn nói qua 
Đến lúc binh tuớng đi xa khỏi thành 

Chỉnh hay được thất kinh khiếp hãi 
Giong thuyền theo kịp tới Hóa Châu 
Huệ dư biết Chỉnh lo âu 
Cho nên hạ lịnh tạm giao vùng này</verse>
</epoch>
<epoch name="LÊ CHIÊU THỐNG HOÀNG ĐẾ (1787- 1789)">
<verse>Lê Duy Kỳ lên thay ngôi báu 
Thái tử này là cháu đích tôn 
Của vua đời trước Hiển Tông 
Hiệu là Chiêu Thống nối dòng họ Lê 

Khi Tây Sơn rút về đến Huế 
Ơ Bắc thành Trịnh Lệ cướp ngôi 
Vua Lê, chúa Trịnh tranh oai 
Vua tôi tranh chấp làm ai cũng buồn </verse>
</epoch>
<epoch name="TRỊNH BỒNG (1786- 1787)">
<verse>Trước việc làm tranh ngôi phủ chúa 
Đinh Tích Nhưỡng ủng hộ quận công 
Đã đưa Tiết Chế Trịnh Bồng 
Lên ngôi kế vị nối dòng Trịnh gia 

Nội bộ nhà Tây Sơn mâu thuẫn 
Nhạc và Huệ ngầm ngấm chống nhau 
Nồi da xáo thịt máu đào 
Về sau hưu chiến đào hào phân ly 

Ơ Kinh sư vua Lê cầu viện 
Vì Trịnh Bồng lấn chiếm hết quyền 
Vua bèn sai viết thư riêng 
Gọi ngay Hữu Chỉnh quân đem trở về (1786)  

Nguyễn Hữu Chỉnh chỉ huy binh tướng 
Đuổi Trịnh Bồng , Tích Nhưỡng chạy xa 
Quyền uy một cõi sơn hà 
"Đường trời mở rộng riêng ta một vùng" 

Chỉnh lấy làm vô cùng tự đắc 
Việc triều đình qua mặt nhà vua 
Huệ nghe tin ấy lòng ngờ 
Nên đem quân sĩ phất cờ diệt gian (1787)  

Ngô Văn Sở lên đường dẹp loạn (1787)  
Phan văn Lân dẫn toán bộ binh 
Cùng quan Tiết Chế khởi hành 
Hạ Lôi tập kết đánh thành Thăng Long 

Chỉnh đưa vua vào vùng Kinh Bắc 
Quân Tây Sơn siết chặt vòng vây 
Mục Sơn nương náu mấy ngày 
Về sau bị bắt trói tay giải về 

Vũ văn Nhậm sai đi thay thế (1788)  
Cũng lộng hành chẳng kể vua quan 
Tức tốc Nguyễn Huệ lên đường 
Mười ngày đã tới giữa thành Thăng Long 

Chém Nhậm xong đặt Ngô Văn Sở 
Coi việc quân trấn ở Đàng Ngoài 
Còn Lê Chiêu Thống chạy dài 
Sai Lê Duy Đán sang mời quân Thanh (1788)  

Trong lúc đó nơi thành Gia Định 
Dùng đại binh , Nguyễn Ánh phản công 
Quan quân Nguyễn Lữ mất hồn 
Rút quân chiến thuật theo đường Quy Nhơn 

Bồ Đào Nha cử sang sứ giả 
Đem quốc thư vua đã chuẩn y 
Năm mươi thuyền chiến cho đi 
Theo lời cầu viện những gì đã xin 

Cho con tin là hoàng tử Cảnh 
Theo Đa Lộc đến cảng Versailles (1787)  
Nhân danh Nguyễn Ánh qua đây 
Ký xong hiệp ước xin vay khí tài 

Trong Hiệp ước có hai điều khoản 
Nhường cho Tây đảo cảng Côn Lôn 
Tam Kỳ , cửa biển Hội An 
Để thuyền của họ dễ dàng bán buôn 

Về phía Pháp sẽ nhường cho Chúa 
Bốn chiến thuyền tiền của quân lương 
Có thêm nghìn sáu lê dương 
Để thêm lính tráng quân trang mà dùng 

Các hiệp ước bàn suông trên giấy 
Chưa bao giờ được thấy thực thi 
Hạ Châu , truyền sứ ra đi 
Mua thêm súng đạn đem về bổ sung 

Nguyễn Phúc Ánh phán cùng các tướng 
Lập thao trường nuôi dưỡng ba quân 
Chủ trương đãi ngộ rõ ràng 
Vỗ về tướng sĩ đe răn loạn thần</verse>
</epoch>
</lesson>
